Oán hồn của Liễu Vân Nguyệt vẫn mãi bám víu vào căn nhà hoang đổ nát này qua bao năm tháng, chỉ để chờ đợi Hạ Uyển Nghi trở lại. Trăng đêm nay sáng hơn mọi ngày, ánh sáng bạc chiếu qua cửa sổ vỡ vụn, soi rõ từng góc tối u ám. Cô gái trẻ bước vào, ánh trăng chiếu lên gương mặt đầy sức sống của cô. Liễu Vân Nguyệt lơ lửng trên trần nhà, đôi mắt mờ đục nhưng sâu thẳm, lập tức nhận ra: người nàng đã chờ suốt mấy thế kỷ cuối cùng cũng đã trở lại.
Không chút do dự, Liễu Vân Nguyệt hiện hình trước mặt cô gái. Người mới đến bước chân vào căn nhà hoang chỉ vì lời cá cược vô vị với bạn bè, khám phá ngôi nhà cũ của Hạ gia trong chuyến du lịch. Ban đầu mọi thứ có vẻ bình thường, nhưng sự bình lặng đó nhanh chóng tan biến khi hình ảnh một người phụ nữ trong bộ sườn xám đỏ như máu bất ngờ hiện ra trước mắt cô. Dù Liễu Vân Nguyệt có vẻ đẹp tựa tiên nữ, khuôn mặt thanh tú với đôi mắt to long lanh và làn da trắng như sứ, không điều gì có thể xoa dịu được nỗi sợ trong lòng cô gái trẻ.
Liễu Vân Nguyệt, với vẻ đẹp đầy bi thương, khẽ rơi nước mắt, giọng nàng run rẩy trong nỗi tuyệt vọng đã kéo dài hàng trăm năm:
"Cuối cùng... nàng đã trở về với ta..."