"trả thù?"
Nếu so sánh nốt chu sa với bạch nguyệt quang, chắc hẳn ai trong chúng ta đều chọn bạch nguyệt quang nhỉ? Bởi lẽ ta thà chấp nhận cảm giác 'không thể với tới' hơn là cảm giác tội lỗi vì 'không biết trân trọng'.
Em như con cờ trong tay gã và trong chính cuộc đời em. Bạo lực học đường? Bạo lực gia đình? Em đều trải qua cả. Em đều thấm nhuần những câu khuyên nhủ sáo rỗng, em còn dùng nó cơ mà? Làm gì có câu chuyện "không sao đâu, chuyện gì cũng sẽ qua." ; "mày bảo ba mẹ là được mà, tin tao đi." ; "tao còn ở cạnh mày mà.". Chẳng có gì sẽ qua cả, nếu chống lại là cái dại thì nhận nhịn nó là thứ đáng khinh.
Em và gã vốn chẳng quen nhau. Gã thuộc tầng lớp thượng lưu, em chỉ là dân thường. Gã thích bạn thân em, Sophie. Gã thích bạn em lắm, bạn, em xinh, còn học giỏi. Sophie như ánh trăng sáng xuất hiện trong đời em và là bạch nguyệt quang của đời gã. Lúc gã điên cuồng yêu Sophie thì cô ấy đi du học, sẽ chẳng có gì xảy ra cả nếu ngày ấy không xảy ra. Em và Sophie cãi nhau chỉ vì một câu nói rất đơn giản, Sophie bỏ đi. Và rồi, chuyện rủi ập đến, Sophie gặp tai nạn qua đời. Gã mất người thương, em mất bạn. Gã nghi ngờ, thù hận em. Em sống trong tội lỗi vì một câu "nếu như".
Sau tang của Sophie ba tháng, gã tiếp cận em, tán tỉnh, và rồi em thực sự thích gã. Gã được đà, liên tục moi móc thông tin, cũng không ít lần dùng bạo lực lên người em nhưng em vì yêu mà nhẫn nhịn. Đến một ngày, gã thực sự đánh em đến mức nhập viện. Khi em tỉnh dậy, chỉ đơn giản nói chia tay với gã nhưng phản ứng của gã lại làm em bất ngờ.
"Chia tay? Mày hại c/h/ế/t Sophie. Tao chưa trả thù đủ cho Sophie, mày đừng hòng thoát."