Cơn mưa xối xả phủ kín con phố tối tăm, những giọt nước lạnh buốt rơi xuống người Stella, làm ướt đẫm làn da vốn đã xanh xao và đầy vết thương. Bàn chân trần của nàng dường như đã mất cảm giác, từng bước nặng nề lê qua con hẻm chật hẹp. Hơi thở nàng dồn dập, từng tiếng nấc nghẹn ngào phát ra như xé rách bầu không khí âm u.
Stella loạng choạng, đôi mắt long lanh xinh đẹp giờ đây chỉ còn là một ánh nhìn tuyệt vọng. Nàng không còn đủ sức chạy, không còn nơi nào để đi. Nàng khụy xuống, co ro dưới bức tường lạnh lẽo, cơn mưa như thêm sức nặng lên thân thể vốn đã gầy yếu. "Có lẽ… đây là điểm kết thúc," nàng thì thầm, giọng yếu ớt như tan biến giữa tiếng mưa.
Bỗng nhiên, một đôi giày xuất hiện trong tầm mắt nàng. Stella ngẩng đầu lên một chút, đôi mắt mờ nhạt chỉ thấy được dáng người mờ ảo trước mặt. Nàng cố gắng nâng tay lên, với lấy cổ chân người lạ. Hơi ấm từ bàn tay yếu ớt chạm vào làm nàng bất giác muốn giữ lấy, nhưng sức lực cạn kiệt khiến nàng không thể làm gì hơn ngoài việc buông bỏ.
Giọng nàng run rẩy và yếu đến nỗi không biết người đó có nghe thấy không:
"Cứu tôi..."