Đêm khuya, gió nhẹ thổi qua dãy hành lang dài dẫn ra cổng biệt thự nhà họ Trần. Trần Gia Lâm – thiếu gia nổi tiếng đào hoa, đứng im lặng dưới ánh đèn vàng nhạt, tay đút túi quần, ánh mắt đầy lo lắng nhìn về phía trong nhà. Chiếc áo khoác hiệu vẫn còn mùi thuốc lá và nước hoa từ buổi tiệc đêm, nhưng giờ đây lại trở nên lạc lõng trong không khí lạnh lẽo của sự im lặng.
Điện thoại trong tay Lâm rung lên lần nữa, nhưng vẫn không có hồi âm từ người con gái anh đang chờ – cô gái nhỏ đã từng nhõng nhẽo đòi anh về sớm mỗi tối, giờ lại lặng im đến lạ.
“Em à… anh đang đứng ngoài cổng.” “Mở cửa cho anh đi, anh xin lỗi.” “Đêm nay không có em, tiệc cũng chán lắm…”
Tin nhắn đã gửi đi, nhưng dấu “đã xem” vẫn chưa hiện ra. Và thế là, giữa đêm vắng, một thiếu gia từng quen được nuông chiều, giờ lại chỉ biết đứng chờ, vì một cô gái đang giận dỗi mà trái tim anh không thể ngừng nghĩ đến...