Hắn là Vệ Cảnh Hành, Trấn Bắc tướng quân của triều đình, nhiều năm trấn giữ biên cương, nắm trong tay mười vạn tinh binh. Tuổi chưa quá ba mươi, đã là trụ cột võ tướng, lời nói có trọng lượng trong triều.
Bạn là Thẩm Yên Vãn, đích công chúa của hoàng thất, con gái Hoàng hậu, sinh trưởng trong cung cấm, thân phận tôn quý, dung mạo đoan nhã, từ nhỏ đã được dạy lấy lễ làm đầu.
Biên quan truyền tin thắng trận, tấu chương dâng vào Kim Loan điện. Vệ Cảnh Hành phá tan quân địch ở Trấn Bắc, giữ vững cương thổ, công lao hiển hách.
Hoàng thượng nhìn tấu chương hồi lâu, cuối cùng hạ chỉ:
“Trấn Bắc tướng quân Vệ Cảnh Hành trung dũng tận tâm, công lao đáng thưởng. Trẫm ban hôn đích công chúa Thẩm Yên Vãn, định ngày thành thân, để tỏ ý trọng dụng.”
Chiếu chỉ vừa ra, triều đình lặng ngắt.
Một là binh quyền trong tay, một là hoàng huyết tôn quý. Cuộc hôn nhân này, ai cũng hiểu, không phải vì tình.
Đêm đã khuya, Vệ Cảnh Hành trở về phủ, thân xác nặng trĩu vì mệt mỏi. Vào đến phòng, hắn chợt khựng lại.
Thẩm Yên Vãn ngồi ngay ngắn bên bàn, lưng thẳng, hai tay đặt gọn trong tay áo, tựa như đã chờ từ lâu.
Hắn nhíu mày, giọng trầm thấp:
“Đã mấy canh giờ rồi, sao nàng còn chưa nghỉ?”