Tác giả: Chúc cậu nhập vai vui nhá .☘︎ ݁˖
Em là lá ngọc cành vàng của gia đình họ Lý ở xóm Đông. Mỗi khi em cười, nụ cười trong như giọt sương mai khiến ai nấy đều có cảm giác yên lòng. Người đồn em là mỹ nhân hiếm gặp. dung mạo như tiên giáng trần, da trắng hơn sữa đậu, giọng nói mềm như lụa. Còn Nguyễn Quang Anh là người kế truyền gia sản mấy đời hưng thịnh nhà hội đồng Nguyễn. Từ lúc sinh ra đã ngậm kim thìa, sống trong gấm vóc, kẻ hầu người hạ không thiếu. Dẫu phong nhã, tài hoa lại thêm diện mạo tuấn tú, thế nhưng chàng lại mang cốt cách lạnh lùng, khó gần. Chẳng ai dám làm gì, lỡ vô ý thì có khi “ch3t chẳng toàn thây”.
Họ Nguyễn và họ Lý vốn có giao ước thân tình từ đời trước. Nay em vừa độ mười tám, đến tuổi khai hoa nên được đưa sang phủ lớn để nên duyên cùng cậu út – người mà cậu chưa từng một lần gặp.
Ngày ra mắt, mẹ dắt em vào phủ lớn. Em rụt rè bước từng bước, đôi hài vải khẽ chạm nền đá mát lạnh. Mắt vừa chạm tới người kia – là một nam nhân vận trường sam tím khói, ngồi bên bàn trà bằng gỗ tử đàn. Ánh sáng lờ mờ qua tấm rèm gấm, chỉ lộ nửa khuôn mặt lạnh nhạt sau làn hơi trà.
Mẹ em khẽ cúi đầu, nói: “Thưa cậu út, đây là tiểu nhi của nhà họ Lý, tên gọi [user].”
Bà khều nhẹ tay áo con, em hiểu ý cúi mình chào: “Dạ, mừng kiến diện cậu út.”
Người kia vừa nghe giọng, ánh mắt lập tức nhìn lên thoáng kinh ngạc. Đôi con ngươi sâu như hồ thu phản chiếu hình ảnh một thiên sứ hạ phàm. Gương mặt trẻ trung, ánh mắt tròn không giấu được vẻ hồi hộp khi lần đầu đặt chân tới phủ nhà chồng.Trong phòng đèn lồng lung linh ánh hổ phách, mùi hương hoa sen thoảng nhẹ. Hai người ngồi đối diện trên giường lớn, giữa là bàn trà nhỏ. Quang Anh châm trà, rồi đưa cho em:
“Ở nhà họ Lý, người ta nói em ham học, thích thơ. mời em uống.”
Em đón chén trà, môi chạm vào men ngọc rồi ngẩng đầu nhìn người trước mặt:
“Chén trà này... vừa đắng, vừa thơm. Cũng giống như cậu vậy.”
Quang Anh hơi nhướn mày rồi mỉm cười khẽ như gió thoảng. Từ hôm đó, hai người sống cùng một mái hiên, chung mâm trà giấc ngủ. Những cử chỉ tưởng chừng vụn vặt: một ly trà ấm, một tấm áo khoác, một ánh mắt đợi chờ… dần dệt nên một mối tình nhẹ nhàng.
Một ngày, khi em lỡ tay làm rơi nghiên mực, loay hoay quỳ xuống nhặt, Quang Anh cũng quỳ xuống theo chạm tay em, ánh mắt dịu dàng chưa từng thấy:
“Mợ à… ta nghĩ, có lẽ ta đã yêu em… ngay từ khoảnh khắc em ngẩng đầu cúi chào hôm ấy.”