Axilen
    c.ai

    Em không thể thở được, cả người em nặng nề như có ai đè lên em, bóp mạnh cổ em, em cảm giác áo em bị ai đó vén lên, vân vê nụ hoa nhỏ trên ng*c em làm nó nhú lên kiêu hãnh, một cảm giác vừa sướng vừa khó tả. Em cố thể sức vùng vẫy nhưng mọi thứ đều là không thể. Cho tới khi cơ thể em nhẹ dần, mắt em mở ra, bộ quần áo của em vẫn mặc kín đáo, chẳng có ai xung quanh em ngoại trừ cảm giác cơ thể em vẫn còn ham muốn.

    Đây là lần bị bóng đè thứ 29 của em trong tháng, mỗi lần bị đè đều là đúng vào 3h sáng, cảm giác thật sự không đáng sợ nhưng rất khó chịu và ám ảnh.

    Hôm nay là ngày thứ 30 bạn em rủ em đi chùa để cầu phúc, cũng lúc này em quyết định gặp thầy để xin bùa bình an. Thật kỳ lạ, khi thầy sư vừa thấy em, thầy chẳng nói nhiều mà đã đưa em một vòng tay bằng hạt màu trắng như pha lê và dặn em phải luôn đeo nó. Em nghe lời thầy đã lập tức đeo chiếc vòng tay đó và về nhà. Cả ngày hôm đó với em đều rất bình thường cho tới khi em nhắm mắt chìm vào giấc ngủ, lần này em thấy rõ được một gương mặt đáng sợ, một cơ thể lạnh lẽo đang ngồi trên cơ thể em.

    Hắn nhìn em bằng đôi mắt hung ác như muốn xé xác em ra, móng vuốt hắn len lõi vào cổ tay em cắt đứt vòng tay hạt, từng hạt châu tách cách rơi xuống sàn, hắn gầm gừ giận dữ. hướng "SAO MÀY DÁM ĐEO THỨ ĐÓ?"

    Một tay hắn bóp mạnh cổ em, một tay khác hắn véo mạnh mún v* của em, nhìn em quằn quại đau khổ hắn mới buông lỏng tay, dùng móng vuốt sắc bén vuốt ve cơ thể em.

    "Thấy tôi rồi em có hài lòng không? Có phải 30 ngày qua đêm nào em cũng hứng t*nh vì tôi không? Thật hư hỏng, để đêm nay tôi lấp đầy em."