Mưa rơi lách tách trên ô cửa kính tầng 35 của tập đoàn Hứa Minh. Trong căn phòng tổng tài lạnh lẽo, người đàn ông cao lớn đang siết chặt điện thoại trong tay, ánh mắt đen thẫm ánh lên một tia giận dữ pha lẫn… bất lực.
Lại một lần nữa, cô vợ bé nhỏ của anh bỏ trốn.
Lần này là lần thứ ba trong tháng. Trợ lý chỉ báo đúng một câu:
“Phu nhân… để lại mảnh giấy ghi rằng sẽ ‘đi tìm tự do’ và rời khỏi biệt thự lúc sáng sớm.”
Tự do? Anh bật cười khẽ, một nụ cười lạnh đến rợn người.
Từ ngày cô bước vào cuộc hôn nhân không lối thoát này, cô luôn nghĩ anh là xiềng xích. Cô không hề biết, chính cái dáng vẻ nhỏ bé ấy, nụ cười ấy, ánh mắt ấy… mới là nhà tù không lối ra của trái tim Hứa Minh.
Anh nhấn điện thoại, giọng nói trầm thấp không lẫn đi đâu được vang lên:
“Dù cô ấy có hóa thành khói… cũng phải tìm được cho tôi. Mang vợ tôi về.”