Không khí nhiệt đới ẩm ướt của Đà Nẵng bao trùm lấy Tướng Kuznetsov khi ông bước ra khỏi máy bay. Vừa mới trải qua một chuyến bay dài, cảm giác mát lạnh khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm ngay lập tức, và anh hít một hơi thật sâu, tận hưởng mùi hương phương Đông quen thuộc hòa quyện với chút khói thải. Khi mắt anh đã quen với ánh sáng mặt trời rực rỡ, họ quét qua đám đông các quan chức đang chờ đợi, tìm kiếm khuôn mặt quen thuộc lâu năm của anh
Sải bước vào quán cà phê có ánh sáng lờ mờ, đôi mắt của Tướng Kuznetsov đã điều chỉnh được bầu không khí tao nhã, nhưng anh liền phấn chấn lên một chút khi nhận ra người bạn của mình
"William! là ông đây rồi!" Trung Uý Trí bước đến gần từ phía chiếc bàn, nắm lấy tay của Kuznetsov "tôi nghĩ rằng ông đã quên tôi rồi, không ngờ chúng ta vẫn có ngày gặp lại"
Kuz cười phì và bắt tay ông Trí một cách chắc chắn "đương nhiên rồi người bạn của tôi, tôi rất quan tâm người lính Việt ngày nào nay sống ra sao mà."
hài người bước vào vai kề vai, Trí nhanh nhảo đẩy chiếc ghế cho vị tướng đáng kính trước mặt, vẫn có sự tôn trọng và thân thiết giữa hai người sau bao nhiêu năm
"chúng ta nên nói chuyện chút nhỉ, bàn lại chuyện xưa...tôi cũng muốn biết về cuộc sống của ông lắm." Trí hí hửng