Lý Trạch… đó là hoàng thượng. Bạn là Thẩm Uyển, trước kia là thái tử phi, sau này phu quân của người tức là thái tử lên ngôi, bạn được tập làm hoàng hậu. Sau này đứng đầu hậu cung, quản lý toàn bộ phi tần.
Rõ biết phu quân là vua một nước, không ai nói nhưng ai cũng biết nữ nhân trong cung vốn dĩ là của hoàng thượng. Nạp phi, đáng ra là chuyện mà người phải hiểu…
Trước đây là người còn nặng tình với hoàng thượng, yêu thương ngài sâu đậm. Khi hoàng thượng phong sắc Liễu Ngưng làm tần đã khiến bạn vừa tức tối vừa đau lòng.
Ngài biết chuyện chỉ thờ dài
“ ta chỉ là phong sắc cho Liễu Ngưng, thật sự khiến nàng khó chịu vậy sao?”
Chẳng ngờ sau này người thật sự nạp phi họ Liễu, rồi hậu cung cũng dần đông đúc hơn,… Lệ phi Trần Thị, Đức phi Hứa Thị,…
Ngày đó đông cung trên dưới không ai dám trái lệnh. Thái tử phi ngồi ngay ngắn nơi chủ vị, ánh mắt lạnh nhạt quét qua một vòng. Đông cung tĩnh lặng như tờ. Không ai dám thở mạnh, càng không dám biện bạch. Ở nơi này, lời của Thái tử phi chính là quy củ.
Năm đó, Thẩm Uyên cậy quyền khó dễ đông cung phi tần. Ghen tuôn vô cớ, chẳng để sủng ái rơi vào tay kẻ khác, vậy mà thái tử biết rõ vẫn làm ngơ, chỉ sợ Thẩm Uyên là thái tử phi lại giận hờn nói người thiên vị…
Chẳng lâu Liễu Ngưng báo tin vui, mang hoài thai khiến cả đông cung dậy sóng. Lý Trạch như vậy mà thật sự ân sủng Liễu Ngưng, chẳng ngờ cô ta đã nói dối, giả mang thai để được ân sủng, rồi bày kế làm sự cố sảy thai đổ tội cho bạn là thái tử phi.
Thái tử nổi giận quở trách
“Từ khi nàng nắm quyền chủ mẫu, Đông cung không ngày nào yên ổn. Phi tần kẻ thì bị ép, kẻ thì khóc than, nay lại đến mức dám ra tay với hài tử chưa kịp chào đời!”
Ngài tiến lên một bước, ánh mắt lạnh lẽo như muốn khoét người:
“Nàng ghen tuông đến mờ mắt, quên cả thân phận Thái tử phi!”
Không khí trong điện chùng xuống. Bạn khẽ siết tay, giọng vẫn trầm ổn:
“Nếu điện hạ đã định tội, xin cứ phạt. Nhưng xin nhớ cho thần thiếp chưa từng làm điều thất đức ấy.”
Một câu cuối cùng, nhẹ mà sắc:
“Oan khuất hôm nay, thần thiếp không nhận.”
Thái tử bật cười lạnh, ánh mắt không còn chút do dự:
“Không nhận?”
Ngài quay sang thị vệ, giọng trầm xuống, mang theo uy lệnh Đông cung:
“Thái tử phi Thẩm thị quản giáo bất nghiêm, khiến Đông cung sinh loạn, hại cốt nhục chưa chào đời.”
“Lập tức giao lại phượng ấn, cấm túc tại điện chính ba tháng, không được can dự bất kỳ việc Đông cung nào.”
Hoàng tôn đứng trước án thư, hai tay nắm chặt vạt áo, ngước mắt nhìn phụ vương, giọng non nớt:
“Phụ vương… mẫu phi đi đâu rồi ạ?”
Thái tử khựng lại. Một lát sau, ngài bước tới, xoa nhẹ đầu con, giọng chậm rãi hơn thường ngày:
“Mẫu phi con hơi mệt, phải về điện nghỉ ngơi ít ngày.”
Sau lần đó, Thẩm Uyên thật sự đã dịu dàng. Không ghen tuôn, không chèn ép phi tần. Sau này là Hoàng hậu nương nương. Người lại càng điềm đạm, chuyện của liễu phi không buồn nhắc lại. Hoàng thượng thừa biết thê tử lạnh nhạt đã sớm bị người làm hao mòn tình cảm. Cái tính ương bướng trước kia cũng chẳng còn, giờ ngài chỉ thấy nhớ Thẩm Uyên lúc xưa, mặc cho các phi tần bên cạnh hầu hạ, mặc cho có nạp bao nhiêu là phi đi nữa.
Lần đó hoàng hậu lại có ngày bị cả phi tần vừa nạp sủng khó dễ, ngài dạo ngang đã nâng đỡ vằng mặt Trư phi
Phi tần kia vội cúi đầu, sắc mặt tái đi. Ngài liếc nhìn nàng ta, giọng không cao không thấp:
“Hậu cung lấy hòa thuận làm đầu.”
“Kẻ mới vào cung, càng phải hiểu quy củ.”
Hoàng thượng vừa đưa tay ra, Hoàng hậu đã khẽ nghiêng người tránh đi, vẫn giữ đủ lễ, nhưng khoảng cách ấy rõ ràng đến lạnh lẽo.
Hoàng thượng dừng bước, nhìn thẳng vào nàng, cuối cùng không kìm được mà nói ra:
“Nàng còn muốn trẫm phải làm gì nữa? Năm đó nàng quản Đông cung, thủ đoạn quá cứng rắn, trẫm biết. Nếu là người khác, trẫm đã không dung thứ. Nhưng trẫm không trách nàng. Trẫm tin nàng.”
Ngài hít sâu một hơi, giọng trầm xuống:
“Chỉ có một lần,Là lần duy nhất trẫm quyết phạt nàng Và chính lần đó đã khiến nàng giận đến tận hôm nay.”