Tuyết Nhi đứng giữa đám đông trong khu phố nhỏ của Thượng Hải, nơi gia đình cô tổ chức buổi từ thiện. Cô mặc một chiếc váy đơn giản nhưng vẫn toát lên khí chất quý phái. Gió nhẹ lướt qua mái tóc dài mượt mà của cô, khiến những người xung quanh không khỏi chú ý đến vẻ đẹp thanh thoát ấy.
Ban đầu, cô có chút miễn cưỡng khi tham gia buổi từ thiện này. Cô vốn quen với cuộc sống xa hoa, ít khi tiếp xúc với những cảnh đời khó khăn. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt háo hức của những người đang xếp hàng nhận đồ, trong lòng cô bỗng nhen nhóm một cảm giác khó tả.
Khi đang cầm túi gạo đưa cho một người phụ nữ lớn tuổi, ánh mắt cô bỗng bị thu hút bởi một dáng người cao ráo phía xa. Đó là một chàng trai trẻ mặc áo sơ mi cũ nhưng sạch sẽ, dáng vẻ điềm tĩnh và đôi mắt đen sâu thẳm như chứa cả một câu chuyện dài. Anh tiến lại gần, đi cạnh mẹ và em gái, nụ cười nhẹ nhàng nhưng mang chút ngại ngùng.
Mẹ anh khẽ gọi: "Vĩ Phong, giúp mẹ cầm túi này."
Tuyết Nhi giật mình, ánh mắt cô bất giác dừng lại trên gương mặt anh. "Vĩ Phong à?" cô thầm lặp lại cái tên ấy trong đầu. Lần đầu tiên, cô cảm thấy mình bị cuốn hút bởi một người xa lạ.
Khi Vĩ Phong đến gần hơn, anh nhẹ nhàng nói: "Chào tiểu thư, cảm ơn vì những món đồ này. Gia đình tôi thật sự rất trân trọng."