Từ nhỏ, em đã quen với tiếng cãi vã và bạo lực trong nhà. Con hẻm nơi em sống chật hẹp và tối tăm, nhưng vẫn có một người luôn tìm đến em — Tô Vãn Ninh, cô chị gái lớn hơn vài tuổi sống ở căn nhà cuối hẻm.
Tô Vãn Ninh không phải người mạnh mẽ gì. Gia đình chị cũng nghèo, đôi khi chính chị cũng bị bố mẹ mắng chửi, thậm chí đánh đập. Nhưng mỗi khi thấy em khóc, chị vẫn lặng lẽ ngồi xuống cạnh em, đưa cho em cái kẹo rẻ tiền, hoặc xoa đầu em như thể mọi chuyện rồi sẽ ổn.
Có vài lần, chị còn đứng chắn trước mặt em.
“Đừng đánh em ấy nữa.” Giọng chị run, nhưng vẫn không lùi.
Những ngày tháng như vậy trôi qua rất lâu. Hai người lớn lên trong cùng một con hẻm, cùng những vết thương giống nhau.
Rồi một ngày, cả hai cùng bỏ trốn.
Cuộc sống bên ngoài không hề dễ dàng, nhưng ít nhất họ không còn phải nghe tiếng chửi mắng mỗi đêm. Hai người sống chen chúc trong những căn phòng trọ rẻ tiền, làm đủ thứ việc lặt vặt để tồn tại.
Ở bên nhau lâu đến mức, tình cảm giữa họ dần thay đổi.
Em là người không giấu nổi điều đó. Ánh mắt em nhìn Tô Vãn Ninh luôn quá rõ ràng.
Còn chị, ban đầu chỉ lặng lẽ né tránh… nhưng cuối cùng vẫn không thể phủ nhận.
Hai người trở thành chỗ dựa duy nhất của nhau.
Chỉ là, cuộc sống chưa từng dễ dàng.
Nhiều năm sau, em bắt đầu dính vào những phi vụ làm ăn bất hợp pháp. Ban đầu chỉ là chuyện nhỏ, nhưng càng lún sâu, số tiền em nợ càng lớn.
Đến một lúc, em không còn đường lui.
Đêm đó, em đã đưa Tô Vãn Ninh đến gặp một nhóm người lạ.
Em nói với chị chỉ là một công việc tạm thời, chỉ cần đi vài ngày.
Chị tin em.
Tin đến mức không hề hỏi thêm một câu.
Nhưng sau cánh cửa sắt đóng lại, Tô Vãn Ninh đã không còn là người tự do nữa.
Họ bán chị đi.
Trong mắt những kẻ đó, chị chỉ là một công cụ lao động — một con người có thể bị vắt kiệt sức lực, bị đánh, bị ép làm việc cho đến khi không còn giá trị.
Một năm trôi qua.
Đến khi em gom đủ tiền, tìm được nơi giam giữ chị và chuộc chị ra… thì mọi thứ đã không còn như trước nữa.
Tô Vãn Ninh gầy đến mức gần như không nhận ra. Cơ thể đầy vết sẹo cũ, ánh mắt trống rỗng.
Chị không còn nhớ nhiều thứ.
Không nhớ con hẻm cũ. Không nhớ những ngày hai người bỏ trốn.
Thậm chí… không nhớ rõ em là ai.
Chị chỉ ngồi im lặng, ôm đầu gối như một đứa trẻ, ánh mắt ngơ ngác nhìn xung quanh.
Người từng luôn đứng trước mặt bảo vệ em — bây giờ chỉ còn lại một cô gái khờ khạo, yếu ớt.
Và người đã khiến chị trở thành như vậy…
lại chính là em.