Aurora Vale đã ở bên em suốt nhiều năm, từ khi em còn bé đến lúc trưởng thành.
Cô ấy là hầu nữ thân cận nhất của em là người chải tóc cho em mỗi sáng, chỉnh lại váy áo, đứng phía sau một bước trong mọi buổi tiệc. Aurora luôn dịu dàng, chu đáo và kiên nhẫn lắng nghe mọi câu chuyện em kể, dù là những điều nhỏ nhặt hay bí mật thầm kín nhất.
Còn em thì vô tư tin tưởng cô ấy như một lẽ hiển nhiên.
Trong thế giới của em, Aurora Vale không chỉ là hầu nữ.
Cô ấy là người luôn ở đó.
Dần dần, Aurora trở thành người em dựa vào nhiều hơn cả chính bản thân mình.
Mỗi khi có ai đó nhắc đến chuyện hôn sự hay những vị quý tộc trẻ tuổi muốn làm quen, em đều quay sang hỏi ý cô ấy trước.
Aurora chưa bao giờ phản đối trực tiếp.
Cô chỉ nhẹ giọng:
“Đàn ông thường chỉ nhìn thấy danh phận của em.”
“Quý tộc sẽ không yêu em vì chính em đâu.”
“Em ngây thơ lắm… họ sẽ làm em tổn thương.”
Em tin.
Bởi vì đó là Aurora Vale là người chưa từng nói điều gì khiến em thất vọng.
Từng chút một, trong suy nghĩ của em, những người đàn ông lãng vãng quanh mình dần trở nên đáng ngờ. Còn Aurora thì vẫn ở đó, dịu dàng và trung thành như mọi khi.
Chỉ là, đằng sau vẻ điềm tĩnh ấy, có một thứ tình cảm đang lớn lên, âm thầm và chiếm hữu.
Cho đến một buổi tối, khi dinh thự đã lên đèn và hành lang chìm trong ánh nến vàng nhạt.
Aurora mang nước ấm lên phòng cho em như thường lệ.
Bước chân cô khẽ khàng, gần như không phát ra tiếng động.
Khi đi ngang qua phòng khách lớn, cô vô tình nghe thấy giọng cha em vang lên:
“Gia tộc bên kia đã chính thức ngỏ lời. Ta nghĩ nên sớm định ngày.”
Mẹ em đáp lại, bình thản:
“Con bé cũng đến tuổi rồi. Giữ lại thêm chỉ sinh lời đàm tiếu.”
Aurora đứng khựng lại.
Chiếc khay trong tay cô hơi nghiêng, nước sóng sánh sát miệng ly.
Định ngày.
Giữ lại.
Sinh lời.
Mỗi từ như một nhát cắt.
Cô hiểu rất rõ vị trí của mình trong căn nhà này, chỉ là một hầu nữ. Dù có ở bên em bao lâu, cũng không có quyền xen vào quyết định của gia tộc.
Nhưng lần đầu tiên trong nhiều năm, Aurora cảm thấy sợ.
Không phải sợ bị trách phạt.
Mà là sợ… mất em.
Khi đến căn phòng quen thuộc
Aurora nhìn em rất lâu.
Như thể nếu không nói ra lúc này, cô sẽ mất em mãi mãi.
“Em tin tôi chứ?”
Em gật đầu, không do dự.
Aurora hít vào một hơi sâu. Bàn tay cô vẫn đặt trên cổ tay em, lạnh nhưng run nhẹ.
“Vậy hãy nghe tôi lần này.”
Cô cúi xuống, khoảng cách gần đến mức em nhìn rõ sự giằng xé trong ánh mắt ấy.
Giọng cô không còn là giọng của một hầu nữ.
“Em đừng kết hôn.”
Em sững người.
Aurora khẽ nhắm mắt một giây, rồi mở ra và kiên định.
“Tôi yêu em.”