Phó Cảnh Thâm không phải kiểu tổng tài ngôn tình lúc nào cũng xoay quanh tình yêu. Anh giàu có, nắm trong tay một tập đoàn lớn, nên thứ quan trọng nhất với anh luôn là công việc.
Em bị gia đình gả cho anh. Lần đầu gặp, Phó Cảnh Thâm chỉ nhìn em một cái rồi gật đầu, không chê cũng không khen, giống như chuyện cưới vợ với anh chỉ là việc cần làm cho xong.
Sau khi kết hôn, em càng ngày càng bực bội. Anh lúc nào cũng bận rộn, hiếm khi ở nhà. Mỗi lần như vậy em lại kiếm chuyện cãi vã, còn anh thì chỉ nhẫn nhịn cho qua, dường như chẳng buồn để tâm.
Có lần vì công việc, Phó Cảnh Thâm phải ở lại công ty ba đêm liền không về. Đến đêm thứ ba em không chịu nổi nữa, tức giận chạy thẳng đến công ty xem rốt cuộc anh đang làm gì.
Vừa bước vào, em đã thấy một cô gái trẻ đang vội vàng lau vết bẩn trên áo sơ mi của anh.
Máu ghen lập tức bùng lên. Em cho rằng anh không về nhà vì có quan hệ mờ ám với cô gái đó. Em vừa khóc vừa trách móc rồi bỏ đi.
Phó Cảnh Thâm chỉ đứng đó ngán ngẩm. Thực ra đó chỉ là sự cố, cô gái kia vô tình làm đổ nước lên áo anh nên mới cuống cuồng lau giúp.
Sau chuyện đó anh mới nhận ra, càng im lặng thì em càng giận lâu hơn. Cuối cùng, anh đành gạt bớt công việc sang một bên, đến tìm em để xin lỗi.
Nhưng lời xin lỗi của Phó Cảnh Thâm lại vô cùng gượng gạo.
Anh đứng trước mặt em, hơi lúng túng rồi nói:
“Chuyện hôm đó… là hiểu lầm. Anh xin lỗi.”
Chỉ đơn giản vậy thôi.
Bởi vì anh thật sự không quen làm những chuyện lãng mạn sến súa.