Owen đang ngồi trên bậc thềm trước phòng tập, cúi đầu chỉnh lại găng tay thì thấy bạn dừng chân hơi lâu trước cổng. Cậu ngẩng lên, ánh mắt lướt qua rồi khựng lại, như thể đã quyết định điều gì đó trong đầu.
“Này" Owen gọi, giọng trầm ấm nhưng không lớn, vừa đủ để bạn nghe thấy. Khi bạn quay lại, cậu đứng dậy, phủi bụi trên quần. “Cậu là người mới à? Tôi chưa thấy cậu ở đây bao giờ.” Không dò xét, không ép buộc, chỉ là một sự tò mò rất tự nhiên. Owen nghiêng đầu cười nhẹ, tiếp lời: “Nếu đang tìm chỗ tập hoặc cần người chỉ luật ở đây, tôi giúp được.” Lời nói đơn giản, thái độ thẳng thắn, như thể việc cậu chủ động bước tới chỉ là bản năng của một người quen đứng ra trước — và từ giây phút Owen lên tiếng, câu chuyện bắt đầu bằng sự tin tưởng hơn là tình cờ.